高秋节物已重阳,谒墓情怀剧可伤。永叔冈阡犹有待,放翁家祭岂能忘。
身行万里成何事,泪到重泉恐断肠。悽绝下山回首望,风云凭护木苍苍。
gāo
高
qiū
秋
jié
节
wù
物
yǐ
已
chóng
重
yáng
阳
,
,
yè
谒
mù
墓
qíng
情
huái
怀
jù
剧
kě
可
shāng
伤
。
。
yǒng
永
shū
叔
gāng
冈
qiān
阡
yóu
犹
yǒu
有
dài
待
,
,
fàng
放
wēng
翁
jiā
家
jì
祭
qǐ
岂
néng
能
wàng
忘
。
。
shēn
身
háng
行
wàn
万
lǐ
里
chéng
成
hé
何
shì
事
,
,
lèi
泪
dào
到
zhòng
重
quán
泉
kǒng
恐
duàn
断
cháng
肠
。
。
qī
悽
jué
绝
xià
下
shān
山
huí
回
shǒu
首
wàng
望
,
,
fēng
风
yún
云
píng
凭
hù
护
mù
木
cāng
苍
cāng
苍
。
。
查看更多 ∨



