江边荒草自清明,久客思归计不成。丘陇十年无孝子,兵戈万死有孤生。
身当病后哀歌短,家自亡来骨肉轻。未论故园豺虎窟,穷途魑魅尚纵横。
jiāng
江
biān
边
huāng
荒
cǎo
草
zì
自
qīng
清
míng
明
,
,
jiǔ
久
kè
客
sī
思
guī
归
jì
计
bù
不
chéng
成
。
。
qiū
丘
lǒng
陇
shí
十
nián
年
wú
无
xiào
孝
zǐ
子
,
,
bīng
兵
gē
戈
wàn
万
sǐ
死
yǒu
有
gū
孤
shēng
生
。
。
shēn
身
dāng
当
bìng
病
hòu
后
āi
哀
gē
歌
duǎn
短
,
,
jiā
家
zì
自
wáng
亡
lái
来
gǔ
骨
ròu
肉
qīng
轻
。
。
wèi
未
lùn
论
gù
故
yuán
园
chái
豺
hǔ
虎
kū
窟
,
,
qióng
穷
tú
途
chī
魑
mèi
魅
shàng
尚
zòng
纵
héng
横
。
。
查看更多 ∨



