四维风景寥寥,极目晴空廓落。孰为好丑是非,何用识情卜度。
石火迸光,清秋一鹗。言前得旨已周遮,句后无踪徒摸索。
劄著不行,秦时
sì
四
wéi
维
fēng
风
jǐng
景
liáo
寥
liáo
寥
,
,
jí
极
mù
目
qíng
晴
kōng
空
kuò
廓
là
落
。
。
shú
孰
wéi
为
hǎo
好
chǒu
丑
shì
是
fēi
非
,
,
hé
何
yòng
用
shí
识
qíng
情
bǔ
卜
dù
度
。
。
shí
石
huǒ
火
bèng
迸
guāng
光
,
,
qīng
清
qiū
秋
yī
一
è
鹗
。
。
yán
言
qián
前
dé
得
zhǐ
旨
yǐ
已
zhōu
周
zhē
遮
,
,
jù
句
hòu
后
wú
无
zōng
踪
tú
徒
mō
摸
suǒ
索
。
。
zhā
劄
zhù
著
bù
不
xíng
行
,
,
qín
秦
shí
时
查看更多 ∨



