缺月昏昏漏未央,一灯明来照秋床。
病身最觉风露早,归梦不知山水长。
坐感岁时歌慷慨,起看天地色凄凉。
鸣蝉更乱行人耳,正抱疏桐叶半黄。
quē
缺
yuè
月
hūn
昏
hūn
昏
lòu
漏
wèi
未
yāng
央
,
,
yī
一
dēng
灯
míng
明
lái
来
zhào
照
qiū
秋
chuáng
床
。
。
bìng
病
shēn
身
zuì
最
jué
觉
fēng
风
lòu
露
zǎo
早
,
,
guī
归
mèng
梦
bù
不
zhī
知
shān
山
shuǐ
水
cháng
长
。
。
zuò
坐
gǎn
感
suì
岁
shí
时
gē
歌
kāng
慷
kǎi
慨
,
,
qǐ
起
kàn
看
tiān
天
dì
地
sè
色
qī
凄
liáng
凉
。
。
míng
鸣
chán
蝉
gēng
更
luàn
乱
xíng
行
rén
人
ěr
耳
,
,
zhèng
正
bào
抱
shū
疏
tóng
桐
yè
叶
bàn
半
huáng
黄
。
。
查看更多 ∨




