荔根自缚红床刷。花底闲关莺语滑。舞时金凤绣成丛,醉里红螺香蘸甲。
唐风读罢嘲荀鸭。碎佩兰铃花外戛。聪明解效玉台诗,但有温柔无苦辣。
lì
荔
gēn
根
zì
自
fù
缚
hóng
红
chuáng
床
shuā
刷
。
。
huā
花
dǐ
底
xián
闲
guān
关
yīng
莺
yǔ
语
huá
滑
。
。
wǔ
舞
shí
时
jīn
金
fèng
凤
xiù
绣
chéng
成
cóng
丛
,
,
zuì
醉
lǐ
里
hóng
红
luó
螺
xiāng
香
zhàn
蘸
jiǎ
甲
。
。
táng
唐
fēng
风
dú
读
bà
罢
cháo
嘲
xún
荀
yā
鸭
。
。
suì
碎
pèi
佩
lán
兰
líng
铃
huā
花
wài
外
jiá
戛
。
。
cōng
聪
míng
明
jiě
解
xiào
效
yù
玉
tái
台
shī
诗
,
,
dàn
但
yǒu
有
wēn
温
róu
柔
wú
无
kǔ
苦
là
辣
。
。
查看更多 ∨





