老向真僧识本心,狂来山鬼助悲吟。春风自泛桃花水,明月长悬枫树林。
仗节岂能忘蹈海,披裘应不取遗金。翩翩堪羡游梁客,寂寞成都绿绮琴。
lǎo
老
xiàng
向
zhēn
真
sēng
僧
shí
识
běn
本
xīn
心
,
,
kuáng
狂
lái
来
shān
山
guǐ
鬼
zhù
助
bēi
悲
yín
吟
。
。
chūn
春
fēng
风
zì
自
fàn
泛
táo
桃
huā
花
shuǐ
水
,
,
míng
明
yuè
月
cháng
长
xuán
悬
fēng
枫
shù
树
lín
林
。
。
zhàng
仗
jié
节
qǐ
岂
néng
能
wàng
忘
dǎo
蹈
hǎi
海
,
,
pī
披
qiú
裘
yīng
应
bù
不
qǔ
取
yí
遗
jīn
金
。
。
piān
翩
piān
翩
kān
堪
xiàn
羡
yóu
游
liáng
梁
kè
客
,
,
jì
寂
mò
寞
chéng
成
dū
都
lǜ
绿
qǐ
绮
qín
琴
。
。
查看更多 ∨



