岂为看花始出城,青青河畔最关情。骅骝放野才知味,鶗鴂迎阳乍发声。
留得鸿泥寻旧迹,化为萤火證他生。王孙每把归期误,历尽山程又水程。
qǐ
岂
wéi
为
kàn
看
huā
花
shǐ
始
chū
出
chéng
城
,
,
qīng
青
qīng
青
hé
河
pàn
畔
zuì
最
guān
关
qíng
情
。
。
huá
骅
liú
骝
fàng
放
yě
野
cái
才
zhī
知
wèi
味
,
,
tí
鶗
jué
鴂
yíng
迎
yáng
阳
zhà
乍
fā
发
shēng
声
。
。
liú
留
dé
得
hóng
鸿
ní
泥
xún
寻
jiù
旧
jì
迹
,
,
huà
化
wéi
为
yíng
萤
huǒ
火
zhèng
證
tā
他
shēng
生
。
。
wáng
王
sūn
孙
měi
每
bǎ
把
guī
归
qī
期
wù
误
,
,
lì
历
jìn
尽
shān
山
chéng
程
yòu
又
shuǐ
水
chéng
程
。
。
查看更多 ∨



