东风吹绽红亭树,独上高原愁日暮。可怜骊马啼下尘,吹作游人眼中雾。
青山渐高日渐低,荒园冻雀一声啼。三归台畔古碑没,项羽坟头石马嘶。
dōng
东
fēng
风
chuī
吹
zhàn
绽
hóng
红
tíng
亭
shù
树
,
,
dú
独
shàng
上
gāo
高
yuán
原
chóu
愁
rì
日
mù
暮
。
。
kě
可
lián
怜
lí
骊
mǎ
马
tí
啼
xià
下
chén
尘
,
,
chuī
吹
zuò
作
yóu
游
rén
人
yǎn
眼
zhōng
中
wù
雾
。
。
qīng
青
shān
山
jiàn
渐
gāo
高
rì
日
jiàn
渐
dī
低
,
,
huāng
荒
yuán
园
dòng
冻
què
雀
yī
一
shēng
声
tí
啼
。
。
sān
三
guī
归
tái
台
pàn
畔
gǔ
古
bēi
碑
méi
没
,
,
xiàng
项
yǔ
羽
fén
坟
tóu
头
shí
石
mǎ
马
sī
嘶
。
。
查看更多 ∨



