柏盏破春浮峭青,云开城角即山亭。冰心还向坐中见,世法且于泉外听。
幸有骚坛堪命主,但逢胜日莫教醒。磨厓沉碣千年事,陵谷那支此聚萍。
bǎi
柏
zhǎn
盏
pò
破
chūn
春
fú
浮
qiào
峭
qīng
青
,
,
yún
云
kāi
开
chéng
城
jiǎo
角
jí
即
shān
山
tíng
亭
。
。
bīng
冰
xīn
心
huán
还
xiàng
向
zuò
坐
zhōng
中
jiàn
见
,
,
shì
世
fǎ
法
qiě
且
yú
于
quán
泉
wài
外
tīng
听
。
。
xìng
幸
yǒu
有
sāo
骚
tán
坛
kān
堪
mìng
命
zhǔ
主
,
,
dàn
但
féng
逢
shèng
胜
rì
日
mò
莫
jiào
教
xǐng
醒
。
。
mó
磨
yá
厓
chén
沉
jié
碣
qiān
千
nián
年
shì
事
,
,
líng
陵
gǔ
谷
nà
那
zhī
支
cǐ
此
jù
聚
píng
萍
。
。
查看更多 ∨


