草树风暄翠欲浮,洞门深处野花幽。素琴不许闲人听,山自巍巍水自流。
cǎo
草
shù
树
fēng
风
xuān
暄
cuì
翠
yù
欲
fú
浮
,
,
dòng
洞
mén
门
shēn
深
chǔ
处
yě
野
huā
花
yōu
幽
。
。
sù
素
qín
琴
bù
不
xǔ
许
xián
闲
rén
人
tīng
听
,
,
shān
山
zì
自
wēi
巍
wēi
巍
shuǐ
水
zì
自
liú
流
。
。
查看更多 ∨



