长江一苇浪花开,合国咸知不再来。
千古凭栏一惆怅,岂知脚下滑如苔。
cháng
长
jiāng
江
yī
一
wěi
苇
làng
浪
huā
花
kāi
开
,
,
hé
合
guó
国
xián
咸
zhī
知
bù
不
zài
再
lái
来
。
。
qiān
千
gǔ
古
píng
凭
lán
栏
yī
一
chóu
惆
chàng
怅
,
,
qǐ
岂
zhī
知
jiǎo
脚
xià
下
huá
滑
rú
如
tái
苔
。
。
查看更多 ∨


