唤雨林鸠且莫催,听松汲涧要徘徊。已知壁画成神物,聊与庵僧慨劫灰。
双鬓雪从忙里出,廿年人似梦中来。欲归未便忘情得,更对青山酢一杯。
huàn
唤
yǔ
雨
lín
林
jiū
鸠
qiě
且
mò
莫
cuī
催
,
,
tīng
听
sōng
松
jí
汲
jiàn
涧
yào
要
pái
徘
huái
徊
。
。
yǐ
已
zhī
知
bì
壁
huà
画
chéng
成
shén
神
wù
物
,
,
liáo
聊
yǔ
与
ān
庵
sēng
僧
kǎi
慨
jié
劫
huī
灰
。
。
shuāng
双
bìn
鬓
xuě
雪
cóng
从
máng
忙
lǐ
里
chū
出
,
,
niàn
廿
nián
年
rén
人
sì
似
mèng
梦
zhōng
中
lái
来
。
。
yù
欲
guī
归
wèi
未
biàn
便
wàng
忘
qíng
情
dé
得
,
,
gēng
更
duì
对
qīng
青
shān
山
zuò
酢
yī
一
bēi
杯
。
。
查看更多 ∨




