老去别山如别世,三观四看未能忘。鹿行僧径眉毛净,虎印经台爪掌香。
疏纸不堪书越绝,斋灯岂为荐吴亡。他朝若忆此山寺,一百八声钟最长。
lǎo
老
qù
去
bié
别
shān
山
rú
如
bié
别
shì
世
,
,
sān
三
guān
观
sì
四
kàn
看
wèi
未
néng
能
wàng
忘
。
。
lù
鹿
háng
行
sēng
僧
jìng
径
méi
眉
máo
毛
jìng
净
,
,
hǔ
虎
yìn
印
jīng
经
tái
台
zhǎo
爪
zhǎng
掌
xiāng
香
。
。
shū
疏
zhǐ
纸
bù
不
kān
堪
shū
书
yuè
越
jué
绝
,
,
zhāi
斋
dēng
灯
qǐ
岂
wéi
为
jiàn
荐
wú
吴
wáng
亡
。
。
tā
他
zhāo
朝
ruò
若
yì
忆
cǐ
此
shān
山
sì
寺
,
,
yī
一
bǎi
百
bā
八
shēng
声
zhōng
钟
zuì
最
cháng
长
。
。
查看更多 ∨


