同云晦天地,浩然自生明。萧条乔木风,断续过雁声。
袁公卧深巷,意得神亦清。岂知长沙客,漂泊万里行。
饿隐贱禄仕,乃见终古情。
tóng
同
yún
云
huì
晦
tiān
天
dì
地
,
,
hào
浩
rán
然
zì
自
shēng
生
míng
明
。
。
xiāo
萧
tiáo
条
qiáo
乔
mù
木
fēng
风
,
,
duàn
断
xù
续
guò
过
yàn
雁
shēng
声
。
。
yuán
袁
gōng
公
wò
卧
shēn
深
xiàng
巷
,
,
yì
意
dé
得
shén
神
yì
亦
qīng
清
。
。
qǐ
岂
zhī
知
cháng
长
shā
沙
kè
客
,
,
piāo
漂
bó
泊
wàn
万
lǐ
里
háng
行
。
。
è
饿
yǐn
隐
jiàn
贱
lù
禄
shì
仕
,
,
nǎi
乃
jiàn
见
zhōng
终
gǔ
古
qíng
情
。
。
查看更多 ∨




