春风忽然满天地,篮舆便作城北行。招提古台极洒落,况乃万物皆欣荣。
梅花万点真可惜,柳条弄色如含情。初筵便饱李侯德,挥犀河汉倒空碧。
连山向晚更妩媚,落日澄江青黛色。嫦娥冰镜挂天阙,共照清樽情屡极。
诸公推毂钟王间,醉墨淋漓满僧壁。归与不知所如往,但觉清风生两腋。
chūn
春
fēng
风
hū
忽
rán
然
mǎn
满
tiān
天
dì
地
,
,
lán
篮
yú
舆
biàn
便
zuò
作
chéng
城
běi
北
háng
行
。
。
zhāo
招
tí
提
gǔ
古
tái
台
jí
极
sǎ
洒
luò
落
,
,
kuàng
况
nǎi
乃
wàn
万
wù
物
jiē
皆
xīn
欣
róng
荣
。
。
méi
梅
huā
花
wàn
万
diǎn
点
zhēn
真
kě
可
xī
惜
,
,
liǔ
柳
tiáo
条
nòng
弄
sè
色
rú
如
hán
含
qíng
情
。
。
chū
初
yán
筵
biàn
便
bǎo
饱
lǐ
李
hóu
侯
dé
德
,
,
huī
挥
xī
犀
hé
河
hàn
汉
dào
倒
kōng
空
bì
碧
。
。
lián
连
shān
山
xiàng
向
wǎn
晚
gēng
更
wǔ
妩
mèi
媚
,
,
luò
落
rì
日
chéng
澄
jiāng
江
qīng
青
dài
黛
sè
色
。
。
cháng
嫦
é
娥
bīng
冰
jìng
镜
guà
挂
tiān
天
quē
阙
,
,
gòng
共
zhào
照
qīng
清
zūn
樽
qíng
情
lǚ
屡
jí
极
。
。
zhū
诸
gōng
公
tuī
推
gǔ
毂
zhōng
钟
wáng
王
jiān
间
,
,
zuì
醉
mò
墨
lín
淋
lí
漓
mǎn
满
sēng
僧
bì
壁
。
。
guī
归
yǔ
与
bù
不
zhī
知
suǒ
所
rú
如
wǎng
往
,
,
dàn
但
jué
觉
qīng
清
fēng
风
shēng
生
liǎng
两
yè
腋
。
。
查看更多 ∨



