一榻浑如水,雪天未肯明。怜吾愁不寐,到户寂无声。
白满思山谷,寒多念友生。正当孤绝际,忽听晓钟鸣。
yī
一
tà
榻
hún
浑
rú
如
shuǐ
水
,
,
xuě
雪
tiān
天
wèi
未
kěn
肯
míng
明
。
。
lián
怜
wú
吾
chóu
愁
bù
不
mèi
寐
,
,
dào
到
hù
户
jì
寂
wú
无
shēng
声
。
。
bái
白
mǎn
满
sī
思
shān
山
gǔ
谷
,
,
hán
寒
duō
多
niàn
念
yǒu
友
shēng
生
。
。
zhèng
正
dāng
当
gū
孤
jué
绝
jì
际
,
,
hū
忽
tīng
听
xiǎo
晓
zhōng
钟
míng
鸣
。
。
查看更多 ∨
