清淮握手暂逡巡,鬓发惊看渐染银。文物雕锼亏福命,江山萧瑟老才人。
孤琴泛雪谁倾耳,雄剑如虹自绕身。归去苏阊门巷冷,绿槐深映旧家春。
qīng
清
huái
淮
wò
握
shǒu
手
zàn
暂
qūn
逡
xún
巡
,
,
bìn
鬓
fà
发
jīng
惊
kàn
看
jiàn
渐
rǎn
染
yín
银
。
。
wén
文
wù
物
diāo
雕
sōu
锼
kuī
亏
fú
福
mìng
命
,
,
jiāng
江
shān
山
xiāo
萧
sè
瑟
lǎo
老
cái
才
rén
人
。
。
gū
孤
qín
琴
fàn
泛
xuě
雪
shuí
谁
qīng
倾
ěr
耳
,
,
xióng
雄
jiàn
剑
rú
如
hóng
虹
zì
自
rào
绕
shēn
身
。
。
guī
归
qù
去
sū
苏
chāng
阊
mén
门
xiàng
巷
lěng
冷
,
,
lǜ
绿
huái
槐
shēn
深
yìng
映
jiù
旧
jiā
家
chūn
春
。
。
查看更多 ∨


