亭亭缟衣人,山头坐凉月。招手谓我来,咫尺步难越。
相怜意分明,相望魂恍惚。梦觉理何凭,烦忧向明发。
tíng
亭
tíng
亭
gǎo
缟
yī
衣
rén
人
,
,
shān
山
tóu
头
zuò
坐
liáng
凉
yuè
月
。
。
zhāo
招
shǒu
手
wèi
谓
wǒ
我
lái
来
,
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
bù
步
nán
难
yuè
越
。
。
xiāng
相
lián
怜
yì
意
fēn
分
míng
明
,
,
xiāng
相
wàng
望
hún
魂
huǎng
恍
hū
惚
。
。
mèng
梦
jué
觉
lǐ
理
hé
何
píng
凭
,
,
fán
烦
yōu
忧
xiàng
向
míng
明
fā
发
。
。
查看更多 ∨





