一种花曾耐久看,可怜红不倚阑干。雅宜窗畔添芳讯,漫向墙阴怯暮寒。
露重不妨轻手折,秋深祇觉上头难。淮南已是登仙去,冷落霜天鹤顶丹。
yī
一
zhòng
种
huā
花
zēng
曾
nài
耐
jiǔ
久
kàn
看
,
,
kě
可
lián
怜
hóng
红
bù
不
yǐ
倚
lán
阑
gān
干
。
。
yǎ
雅
yí
宜
chuāng
窗
pàn
畔
tiān
添
fāng
芳
xùn
讯
,
,
màn
漫
xiàng
向
qiáng
墙
yīn
阴
qiè
怯
mù
暮
hán
寒
。
。
lòu
露
zhòng
重
bù
不
fáng
妨
qīng
轻
shǒu
手
zhē
折
,
,
qiū
秋
shēn
深
zhǐ
祇
jué
觉
shàng
上
tou
头
nán
难
。
。
huái
淮
nán
南
yǐ
已
shì
是
dēng
登
xiān
仙
qù
去
,
,
lěng
冷
luò
落
shuāng
霜
tiān
天
hè
鹤
dǐng
顶
dān
丹
。
。
查看更多 ∨


