谁使中华变外洋,无端尘海感沧桑。白杨衰草夷荒冢,绣幰春风迓丽娘。
楼阁翻成新世界,笙歌误尽少年场。吴中似此浮夸甚,安得黄金用斗量。
shuí
谁
shǐ
使
zhōng
中
huá
华
biàn
变
wài
外
yáng
洋
,
,
wú
无
duān
端
chén
尘
hǎi
海
gǎn
感
cāng
沧
sāng
桑
。
。
bái
白
yáng
杨
shuāi
衰
cǎo
草
yí
夷
huāng
荒
zhǒng
冢
,
,
xiù
绣
xiǎn
幰
chūn
春
fēng
风
yà
迓
lì
丽
niáng
娘
。
。
lóu
楼
gé
阁
fān
翻
chéng
成
xīn
新
shì
世
jiè
界
,
,
shēng
笙
gē
歌
wù
误
jìn
尽
shào
少
nián
年
cháng
场
。
。
wú
吴
zhōng
中
sì
似
cǐ
此
fú
浮
kuā
夸
shèn
甚
,
,
ān
安
dé
得
huáng
黄
jīn
金
yòng
用
dǒu
斗
liáng
量
。
。
查看更多 ∨



