辞家未云迈,愁思如春长。谁能见明月,而不念故乡?
舟子掩篷卧,露下凝清霜。出我瓮中酒,斟酌此清光。
忽闻高楼笛,一曲何悠扬!飞音过水来,缭绕清川旁。
仿佛《折柳曲》,使我中情伤。明发又移棹,回首天苍茫。
cí
辞
jiā
家
wèi
未
yún
云
mài
迈
,
,
chóu
愁
sī
思
rú
如
chūn
春
cháng
长
。
。
shuí
谁
néng
能
jiàn
见
míng
明
yuè
月
,
,
ér
而
bù
不
niàn
念
gù
故
xiāng
乡
?
?
zhōu
舟
zǐ
子
yǎn
掩
péng
篷
wò
卧
,
,
lòu
露
xià
下
níng
凝
qīng
清
shuāng
霜
。
。
chū
出
wǒ
我
wèng
瓮
zhōng
中
jiǔ
酒
,
,
zhēn
斟
zhuó
酌
cǐ
此
qīng
清
guāng
光
。
。
hū
忽
wén
闻
gāo
高
lóu
楼
dí
笛
,
,
yī
一
qū
曲
hé
何
yōu
悠
yáng
扬
!
!
fēi
飞
yīn
音
guò
过
shuǐ
水
lái
来
,
,
liáo
缭
rào
绕
qīng
清
chuān
川
páng
旁
。
。
fǎng
仿
fú
佛
《
《
zhē
折
liǔ
柳
qū
曲
》,
》
,
shǐ
使
wǒ
我
zhōng
中
qíng
情
shāng
伤
。
。
míng
明
fā
发
yòu
又
yí
移
zhào
棹
,
,
huí
回
shǒu
首
tiān
天
cāng
苍
máng
茫
。
。
查看更多 ∨



