荒荒春色钟冬卉,皣皣迟开得后残。并世不知桃李闹,深居犹畏雪霜寒。
琴高变化愁将去,神女迁延愿久看。书幌因依瓦盆养,不阶尺土岂为难。
huāng
荒
huāng
荒
chūn
春
sè
色
zhōng
钟
dōng
冬
huì
卉
,
,
yè
皣
yè
皣
chí
迟
kāi
开
dé
得
hòu
后
cán
残
。
。
bìng
并
shì
世
bù
不
zhī
知
táo
桃
lǐ
李
nào
闹
,
,
shēn
深
jū
居
yóu
犹
wèi
畏
xuě
雪
shuāng
霜
hán
寒
。
。
qín
琴
gāo
高
biàn
变
huà
化
chóu
愁
jiāng
将
qù
去
,
,
shén
神
nǚ
女
qiān
迁
yán
延
yuàn
愿
jiǔ
久
kàn
看
。
。
shū
书
huǎng
幌
yīn
因
yī
依
wǎ
瓦
pén
盆
yǎng
养
,
,
bù
不
jiē
阶
chǐ
尺
tǔ
土
qǐ
岂
wéi
为
nán
难
。
。
查看更多 ∨



