红云岛上茶,一叶开枪旗。到今清梦飞,正焙水芽时。
世无桑苧翁,泉井空日滋。当年游其间,停鞭尝午炊。
想像修贡珍,清风可忘饥。故人持英荡,岂不一赋之。
应笑拾涧薪,白石煮作糜。台高有揖客,更和别驾诗。
hóng
红
yún
云
dǎo
岛
shàng
上
chá
茶
,
,
yī
一
yè
叶
kāi
开
qiāng
枪
qí
旗
。
。
dào
到
jīn
今
qīng
清
mèng
梦
fēi
飞
,
,
zhèng
正
bèi
焙
shuǐ
水
yá
芽
shí
时
。
。
shì
世
wú
无
sāng
桑
zhù
苧
wēng
翁
,
,
quán
泉
jǐng
井
kōng
空
rì
日
zī
滋
。
。
dāng
当
nián
年
yóu
游
qí
其
jiān
间
,
,
tíng
停
biān
鞭
cháng
尝
wǔ
午
chuī
炊
。
。
xiǎng
想
xiàng
像
xiū
修
gòng
贡
zhēn
珍
,
,
qīng
清
fēng
风
kě
可
wàng
忘
jī
饥
。
。
gù
故
rén
人
chí
持
yīng
英
dàng
荡
,
,
qǐ
岂
bù
不
yī
一
fù
赋
zhī
之
。
。
yīng
应
xiào
笑
shí
拾
jiàn
涧
xīn
薪
,
,
bái
白
shí
石
zhǔ
煮
zuò
作
mí
糜
。
。
tái
台
gāo
高
yǒu
有
yī
揖
kè
客
,
,
gēng
更
hé
和
bié
别
jià
驾
shī
诗
。
。
查看更多 ∨

