木落风高九月天,一声塞雁叫霜前。黄花冷落愁残蝶,红树凄凉咽暮蝉。
夜枕雨声添别泪,晴窗云影伴孤眠。故交契阔成今古,俯仰令人倍怆然。
mù
木
là
落
fēng
风
gāo
高
jiǔ
九
yuè
月
tiān
天
,
,
yī
一
shēng
声
sāi
塞
yàn
雁
jiào
叫
shuāng
霜
qián
前
。
。
huáng
黄
huā
花
lěng
冷
luò
落
chóu
愁
cán
残
dié
蝶
,
,
hóng
红
shù
树
qī
凄
liáng
凉
yān
咽
mù
暮
chán
蝉
。
。
yè
夜
zhěn
枕
yǔ
雨
shēng
声
tiān
添
bié
别
lèi
泪
,
,
qíng
晴
chuāng
窗
yún
云
yǐng
影
bàn
伴
gū
孤
mián
眠
。
。
gù
故
jiāo
交
qì
契
kuò
阔
chéng
成
jīn
今
gǔ
古
,
,
fǔ
俯
yǎng
仰
lìng
令
rén
人
bèi
倍
chuàng
怆
rán
然
。
。
查看更多 ∨


