霜天出晴日,山外看烟霏。长松覆兰若,酌我何当归。
人情令飘洒,世路徒依违。景旷诗自成,一觞还屡挥。
shuāng
霜
tiān
天
chū
出
qíng
晴
rì
日
,
,
shān
山
wài
外
kàn
看
yān
烟
fēi
霏
。
。
cháng
长
sōng
松
fù
覆
lán
兰
ruò
若
,
,
zhuó
酌
wǒ
我
hé
何
dāng
当
guī
归
。
。
rén
人
qíng
情
líng
令
piāo
飘
sǎ
洒
,
,
shì
世
lù
路
tú
徒
yī
依
wéi
违
。
。
jǐng
景
kuàng
旷
shī
诗
zì
自
chéng
成
,
,
yī
一
shāng
觞
huán
还
lǚ
屡
huī
挥
。
。
查看更多 ∨



