桑田沧海几兴亡,岁岁东风自扇扬。细麦新秧随意长,闲花幽草为谁芳。
午桥萧散名千古,金谷繁华梦一场。满眼春愁禁不得,数声啼鸟在斜阳。
sāng
桑
tián
田
cāng
沧
hǎi
海
jī
几
xīng
兴
wáng
亡
,
,
suì
岁
suì
岁
dōng
东
fēng
风
zì
自
shàn
扇
yáng
扬
。
。
xì
细
mài
麦
xīn
新
yāng
秧
suí
随
yì
意
cháng
长
,
,
xián
闲
huā
花
yōu
幽
cǎo
草
wéi
为
shuí
谁
fāng
芳
。
。
wǔ
午
qiáo
桥
xiāo
萧
sàn
散
míng
名
qiān
千
gǔ
古
,
,
jīn
金
gǔ
谷
fán
繁
huá
华
mèng
梦
yī
一
chǎng
场
。
。
mǎn
满
yǎn
眼
chūn
春
chóu
愁
jīn
禁
bù
不
dé
得
,
,
shù
数
shēng
声
tí
啼
niǎo
鸟
zài
在
xié
斜
yáng
阳
。
。
查看更多 ∨


