雪霁清宵迥未明,宫城漏结断寒更。鸣风窗纸惊残梦,如水衾稠冷宦情。
三径已荒人未去,尺书久滞雁无声。衰年犹自甘勤动,升斗如何不解轻。
xuě
雪
jì
霁
qīng
清
xiāo
宵
jiǒng
迥
wèi
未
míng
明
,
,
gōng
宫
chéng
城
lòu
漏
jié
结
duàn
断
hán
寒
gēng
更
。
。
míng
鸣
fēng
风
chuāng
窗
zhǐ
纸
jīng
惊
cán
残
mèng
梦
,
,
rú
如
shuǐ
水
qīn
衾
chóu
稠
lěng
冷
huàn
宦
qíng
情
。
。
sān
三
jìng
径
yǐ
已
huāng
荒
rén
人
wèi
未
qù
去
,
,
chǐ
尺
shū
书
jiǔ
久
zhì
滞
yàn
雁
wú
无
shēng
声
。
。
shuāi
衰
nián
年
yóu
犹
zì
自
gān
甘
qín
勤
dòng
动
,
,
shēng
升
dǒu
斗
rú
如
hé
何
bù
不
jiě
解
qīng
轻
。
。
查看更多 ∨


