曾将玉杵捣玄霜,红叶无情逝水长。明镜已孤鸾凤影,罗衣空染蕙兰香。
东风梦觉空凝涕,秋月诗成欲断肠。唯有谢家兄弟在,时时相见一凄凉。
zēng
曾
jiāng
将
yù
玉
chǔ
杵
dǎo
捣
xuán
玄
shuāng
霜
,
,
hóng
红
yè
叶
wú
无
qíng
情
shì
逝
shuǐ
水
cháng
长
。
。
míng
明
jìng
镜
yǐ
已
gū
孤
luán
鸾
fèng
凤
yǐng
影
,
,
luó
罗
yī
衣
kōng
空
rǎn
染
huì
蕙
lán
兰
xiāng
香
。
。
dōng
东
fēng
风
mèng
梦
jué
觉
kōng
空
níng
凝
tì
涕
,
,
qiū
秋
yuè
月
shī
诗
chéng
成
yù
欲
duàn
断
cháng
肠
。
。
wéi
唯
yǒu
有
xiè
谢
jiā
家
xiōng
兄
dì
弟
zài
在
,
,
shí
时
shí
时
xiāng
相
jiàn
见
yī
一
qī
凄
liáng
凉
。
。
查看更多 ∨


