烽火惊心岁几回,江花溅泪向人开。韶光薄幸春如寄,芳草无言客又来。
岂有间情吟芍药,更无清梦到瑶台。浮家泛宅知何处,烟水茫茫极可哀。
fēng
烽
huǒ
火
jīng
惊
xīn
心
suì
岁
jī
几
huí
回
,
,
jiāng
江
huā
花
jiàn
溅
lèi
泪
xiàng
向
rén
人
kāi
开
。
。
sháo
韶
guāng
光
báo
薄
xìng
幸
chūn
春
rú
如
jì
寄
,
,
fāng
芳
cǎo
草
wú
无
yán
言
kè
客
yòu
又
lái
来
。
。
qǐ
岂
yǒu
有
jiān
间
qíng
情
yín
吟
sháo
芍
yào
药
,
,
gēng
更
wú
无
qīng
清
mèng
梦
dào
到
yáo
瑶
tái
台
。
。
fú
浮
jiā
家
fàn
泛
zhái
宅
zhī
知
hé
何
chǔ
处
,
,
yān
烟
shuǐ
水
máng
茫
máng
茫
jí
极
kě
可
āi
哀
。
。
查看更多 ∨



