一竿重上钓矶头,矶漈宜人是白鸥。江海自通天地老,烟波长送古今愁。
凭凌巨浪贾船晚,萧瑟高原野笛秋。采得瑶华谁可寄,美人犹自隔沧洲。
yī
一
gān
竿
zhòng
重
shàng
上
diào
钓
jī
矶
tóu
头
,
,
jī
矶
jì
漈
yí
宜
rén
人
shì
是
bái
白
ōu
鸥
。
。
jiāng
江
hǎi
海
zì
自
tōng
通
tiān
天
dì
地
lǎo
老
,
,
yān
烟
bō
波
cháng
长
sòng
送
gǔ
古
jīn
今
chóu
愁
。
。
píng
凭
líng
凌
jù
巨
làng
浪
gǔ
贾
chuán
船
wǎn
晚
,
,
xiāo
萧
sè
瑟
gāo
高
yuán
原
yě
野
dí
笛
qiū
秋
。
。
cǎi
采
dé
得
yáo
瑶
huá
华
shuí
谁
kě
可
jì
寄
,
,
měi
美
rén
人
yóu
犹
zì
自
gé
隔
cāng
沧
zhōu
洲
。
。
查看更多 ∨




