太白峡里偏髯翁,灵踪难觅栖真处。高坛黄石为故人,古岳青松是年岁。
绿鬓能经沧海枯,红颜常使青春驻。我亦餐霞牧羊者,何时挈向云途去。
tài
太
bái
白
xiá
峡
lǐ
里
piān
偏
rán
髯
wēng
翁
,
,
líng
灵
zōng
踪
nán
难
mì
觅
qī
栖
zhēn
真
chǔ
处
。
。
gāo
高
tán
坛
huáng
黄
shí
石
wéi
为
gù
故
rén
人
,
,
gǔ
古
yuè
岳
qīng
青
sōng
松
shì
是
nián
年
suì
岁
。
。
lǜ
绿
bìn
鬓
néng
能
jīng
经
cāng
沧
hǎi
海
kū
枯
,
,
hóng
红
yán
颜
cháng
常
shǐ
使
qīng
青
chūn
春
zhù
驻
。
。
wǒ
我
yì
亦
cān
餐
xiá
霞
mù
牧
yáng
羊
zhě
者
,
,
hé
何
shí
时
qiè
挈
xiàng
向
yún
云
tú
途
qù
去
。
。
查看更多 ∨

