幸存万死一吟身,燕赏良时岂厌频。开到栋花风乍暖,啼残桑扈雨辞春。
清樽偏解欹愁客,短发空惭对故人。经此乱离今得见,论情便觉转相亲。
xìng
幸
cún
存
wàn
万
sǐ
死
yī
一
yín
吟
shēn
身
,
,
yàn
燕
shǎng
赏
liáng
良
shí
时
qǐ
岂
yàn
厌
pín
频
。
。
kāi
开
dào
到
dòng
栋
huā
花
fēng
风
zhà
乍
nuǎn
暖
,
,
tí
啼
cán
残
sāng
桑
hù
扈
yǔ
雨
cí
辞
chūn
春
。
。
qīng
清
zūn
樽
piān
偏
jiě
解
qī
欹
chóu
愁
kè
客
,
,
duǎn
短
fā
发
kōng
空
cán
惭
duì
对
gù
故
rén
人
。
。
jīng
经
cǐ
此
luàn
乱
lí
离
jīn
今
dé
得
jiàn
见
,
,
lùn
论
qíng
情
biàn
便
jué
觉
zhuǎn
转
xiāng
相
qīn
亲
。
。
查看更多 ∨



