独自掩屏山,香冷人间。东风应不惜花残。片片玉鳞飞尽也,楼上春寒。
疏影惯贪看,折下难拚。笛声休遣近栏干。知有一番零落恨,空护苔湾。
dú
独
zì
自
yǎn
掩
píng
屏
shān
山
,
,
xiāng
香
lěng
冷
rén
人
jiān
间
。
。
dōng
东
fēng
风
yīng
应
bù
不
xī
惜
huā
花
cán
残
。
。
piàn
片
piàn
片
yù
玉
lín
鳞
fēi
飞
jìn
尽
yě
也
,
,
lóu
楼
shàng
上
chūn
春
hán
寒
。
。
shū
疏
yǐng
影
guàn
惯
tān
贪
kàn
看
,
,
zhē
折
xià
下
nán
难
pàn
拚
。
。
dí
笛
shēng
声
xiū
休
qiǎn
遣
jìn
近
lán
栏
gàn
干
。
。
zhī
知
yǒu
有
yī
一
fān
番
líng
零
luò
落
hèn
恨
,
,
kōng
空
hù
护
tái
苔
wān
湾
。
。
查看更多 ∨

