穷乡一日几阴晴,岚气何妨暂湿缨。迎客好山如揖让,向人幽鸟自和鸣。
梦悬魏阙无时忘,心似湘江彻底清。垂老相逢俄又别,祖筵瞻望不胜情。
qióng
穷
xiāng
乡
yī
一
rì
日
jī
几
yīn
阴
qíng
晴
,
,
lán
岚
qì
气
hé
何
fáng
妨
zàn
暂
shī
湿
yīng
缨
。
。
yíng
迎
kè
客
hǎo
好
shān
山
rú
如
yī
揖
ràng
让
,
,
xiàng
向
rén
人
yōu
幽
niǎo
鸟
zì
自
hé
和
míng
鸣
。
。
mèng
梦
xuán
悬
wèi
魏
quē
阙
wú
无
shí
时
wàng
忘
,
,
xīn
心
sì
似
xiāng
湘
jiāng
江
chè
彻
dǐ
底
qīng
清
。
。
chuí
垂
lǎo
老
xiāng
相
féng
逢
é
俄
yòu
又
bié
别
,
,
zǔ
祖
yán
筵
zhān
瞻
wàng
望
bù
不
shèng
胜
qíng
情
。
。
查看更多 ∨


