看花人当似花年,独立苍茫思悄然。风起乱飞千瓣雨,日斜轻袅一塘烟。
莲房心苦凭谁诉,水阁凉生正好眠。如此色香清彻骨,最宜微月淡云天。
kàn
看
huā
花
rén
人
dāng
当
sì
似
huā
花
nián
年
,
,
dú
独
lì
立
cāng
苍
máng
茫
sī
思
qiǎo
悄
rán
然
。
。
fēng
风
qǐ
起
luàn
乱
fēi
飞
qiān
千
bàn
瓣
yǔ
雨
,
,
rì
日
xié
斜
qīng
轻
niǎo
袅
yī
一
táng
塘
yān
烟
。
。
lián
莲
fáng
房
xīn
心
kǔ
苦
píng
凭
shuí
谁
sù
诉
,
,
shuǐ
水
gé
阁
liáng
凉
shēng
生
zhèng
正
hǎo
好
mián
眠
。
。
rú
如
cǐ
此
sè
色
xiāng
香
qīng
清
chè
彻
gǔ
骨
,
,
zuì
最
yí
宜
wēi
微
yuè
月
dàn
淡
yún
云
tiān
天
。
。
查看更多 ∨



