能赋相如已倦游,
伤春杜甫不禁愁。
头扶残醉方中酒,
面对飞花怕倚楼。
万片风飘难割舍,
五更人起可能留。
妍媸双脚撩天去,
千古茫茫土一丘。
néng
能
fù
赋
xiāng
相
rú
如
yǐ
已
juàn
倦
yóu
游
,
,
shāng
伤
chūn
春
dù
杜
fǔ
甫
bù
不
jīn
禁
chóu
愁
。
。
tóu
头
fú
扶
cán
残
zuì
醉
fāng
方
zhōng
中
jiǔ
酒
,
,
miàn
面
duì
对
fēi
飞
huā
花
pà
怕
yǐ
倚
lóu
楼
。
。
wàn
万
piàn
片
fēng
风
piāo
飘
nán
难
gē
割
shě
舍
,
,
wǔ
五
gēng
更
rén
人
qǐ
起
kě
可
néng
能
liú
留
。
。
yán
妍
chī
媸
shuāng
双
jiǎo
脚
liāo
撩
tiān
天
qù
去
,
,
qiān
千
gǔ
古
máng
茫
máng
茫
tǔ
土
yī
一
qiū
丘
。
。
查看更多 ∨



