零落苍梧老一村,乡心空倚夕阳门。路遥尽怨王孙草,地古长淹帝子魂。
新药店中多病债,旧朝衣上有啼痕。凭君莫问平原石,共化寒灰总负恩。
líng
零
luò
落
cāng
苍
wú
梧
lǎo
老
yī
一
cūn
村
,
,
xiāng
乡
xīn
心
kōng
空
yǐ
倚
xī
夕
yáng
阳
mén
门
。
。
lù
路
yáo
遥
jìn
尽
yuàn
怨
wáng
王
sūn
孙
cǎo
草
,
,
dì
地
gǔ
古
cháng
长
yān
淹
dì
帝
zǐ
子
hún
魂
。
。
xīn
新
yào
药
diàn
店
zhōng
中
duō
多
bìng
病
zhài
债
,
,
jiù
旧
zhāo
朝
yī
衣
shàng
上
yǒu
有
tí
啼
hén
痕
。
。
píng
凭
jūn
君
mò
莫
wèn
问
píng
平
yuán
原
shí
石
,
,
gòng
共
huà
化
hán
寒
huī
灰
zǒng
总
fù
负
ēn
恩
。
。
查看更多 ∨




