算人间惟有,艳色清才,自古难修。修到鸳鸯命,怕书生薄福,欢不胜愁。
惆怅水云楼事,一梦堕扬州。恰网得西施,水精帘下,暖抱箜篌。
秋雨相如病,莫白头吟罢,沟水西流。幸不随流水,问琅琊情死,著甚来由。
从此青山埋玉,锦树一林秋。赚燕子归来,重帘不卷关盼楼。
suàn
算
rén
人
jiān
间
wéi
惟
yǒu
有
,
,
yàn
艳
sè
色
qīng
清
cái
才
,
,
zì
自
gǔ
古
nán
难
xiū
修
。
。
xiū
修
dào
到
yuān
鸳
yāng
鸯
mìng
命
,
,
pà
怕
shū
书
shēng
生
báo
薄
fú
福
,
,
huān
欢
bù
不
shèng
胜
chóu
愁
。
。
chóu
惆
chàng
怅
shuǐ
水
yún
云
lóu
楼
shì
事
,
,
yī
一
mèng
梦
duò
堕
yáng
扬
zhōu
州
。
。
qià
恰
wǎng
网
dé
得
xī
西
shī
施
,
,
shuǐ
水
jīng
精
lián
帘
xià
下
,
,
nuǎn
暖
bào
抱
kōng
箜
hóu
篌
。
。
qiū
秋
yǔ
雨
xiāng
相
rú
如
bìng
病
,
,
mò
莫
bái
白
tóu
头
yín
吟
bà
罢
,
,
gōu
沟
shuǐ
水
xī
西
liú
流
。
。
xìng
幸
bù
不
suí
随
liú
流
shuǐ
水
,
,
wèn
问
láng
琅
yá
琊
qíng
情
sǐ
死
,
,
zhù
著
shèn
甚
lái
来
yóu
由
。
。
cóng
从
cǐ
此
qīng
青
shān
山
mái
埋
yù
玉
,
,
jǐn
锦
shù
树
yī
一
lín
林
qiū
秋
。
。
zhuàn
赚
yàn
燕
zi
子
guī
归
lái
来
,
,
zhòng
重
lián
帘
bù
不
juàn
卷
guān
关
pàn
盼
lóu
楼
。
。
查看更多 ∨




