美人从古怕妆残,邀宠争妍到此难。要卜倾心谁妾爱,独将真色与人看。
轻身祇恐奔归月,清气偏宜坐近兰。我有无穷天壤恨,为卿鸳牒也心寒。
měi
美
rén
人
cóng
从
gǔ
古
pà
怕
zhuāng
妆
cán
残
,
,
yāo
邀
chǒng
宠
zhēng
争
yán
妍
dào
到
cǐ
此
nán
难
。
。
yào
要
bǔ
卜
qīng
倾
xīn
心
shuí
谁
qiè
妾
ài
爱
,
,
dú
独
jiāng
将
zhēn
真
sè
色
yǔ
与
rén
人
kàn
看
。
。
qīng
轻
shēn
身
zhǐ
祇
kǒng
恐
bēn
奔
guī
归
yuè
月
,
,
qīng
清
qì
气
piān
偏
yí
宜
zuò
坐
jìn
近
lán
兰
。
。
wǒ
我
yǒu
有
wú
无
qióng
穷
tiān
天
rǎng
壤
hèn
恨
,
,
wéi
为
qīng
卿
yuān
鸳
dié
牒
yě
也
xīn
心
hán
寒
。
。
查看更多 ∨



