霜晚复秋残,楼明近远山。满壶邀我醉,一榻为僧闲。
树簇孤汀眇,帆欹积浪间。从容更南望,殊欲外人寰。
shuāng
霜
wǎn
晚
fù
复
qiū
秋
cán
残
,
,
lóu
楼
míng
明
jìn
近
yuǎn
远
shān
山
。
。
mǎn
满
hú
壶
yāo
邀
wǒ
我
zuì
醉
,
,
yī
一
tà
榻
wéi
为
sēng
僧
xián
闲
。
。
shù
树
cù
簇
gū
孤
tīng
汀
miǎo
眇
,
,
fān
帆
qī
欹
jī
积
làng
浪
jiān
间
。
。
cóng
从
róng
容
gēng
更
nán
南
wàng
望
,
,
shū
殊
yù
欲
wài
外
rén
人
huán
寰
。
。
查看更多 ∨




