篱落秋虫鸣,烟火四邻息。匡坐不笑语,悠然念群物。
春风昨相过,天地皆颜色。从谁降严霜,一朝尽摧绝。
壮士起北边,美人怨南国。光阴无少留,胡为久离别。
老大空归来,相看两华发。
lí
篱
là
落
qiū
秋
chóng
虫
míng
鸣
,
,
yān
烟
huǒ
火
sì
四
lín
邻
xī
息
。
。
kuāng
匡
zuò
坐
bù
不
xiào
笑
yǔ
语
,
,
yōu
悠
rán
然
niàn
念
qún
群
wù
物
。
。
chūn
春
fēng
风
zuó
昨
xiāng
相
guò
过
,
,
tiān
天
dì
地
jiē
皆
yán
颜
sè
色
。
。
cóng
从
shuí
谁
jiàng
降
yán
严
shuāng
霜
,
,
yī
一
zhāo
朝
jìn
尽
cuī
摧
jué
绝
。
。
zhuàng
壮
shì
士
qǐ
起
běi
北
biān
边
,
,
měi
美
rén
人
yuàn
怨
nán
南
guó
国
。
。
guāng
光
yīn
阴
wú
无
shǎo
少
liú
留
,
,
hú
胡
wéi
为
jiǔ
久
lí
离
bié
别
。
。
lǎo
老
dà
大
kōng
空
guī
归
lái
来
,
,
xiāng
相
kàn
看
liǎng
两
huá
华
fà
发
。
。
查看更多 ∨


