共是孤身海上山,燕支一去不知还。鸭江已作鸳鸯渚,翠幕仍同虎豹关。
桃李种成花更烂,诗书典尽粒方艰。不禁更听琵琶怨,碎却青衫泪点班。
gòng
共
shì
是
gū
孤
shēn
身
hǎi
海
shàng
上
shān
山
,
,
yàn
燕
zhī
支
yī
一
qù
去
bù
不
zhī
知
huán
还
。
。
yā
鸭
jiāng
江
yǐ
已
zuò
作
yuān
鸳
yāng
鸯
zhǔ
渚
,
,
cuì
翠
mù
幕
réng
仍
tóng
同
hǔ
虎
bào
豹
guān
关
。
。
táo
桃
lǐ
李
zhǒng
种
chéng
成
huā
花
gēng
更
làn
烂
,
,
shī
诗
shū
书
diǎn
典
jìn
尽
lì
粒
fāng
方
jiān
艰
。
。
bù
不
jīn
禁
gēng
更
tīng
听
pí
琵
pá
琶
yuàn
怨
,
,
suì
碎
què
却
qīng
青
shān
衫
lèi
泪
diǎn
点
bān
班
。
。
查看更多 ∨




