秋入江天河汉清,
迢迢钟漏出孤城。
金波千里别来夜,
玉箸两行流到明。
若在人间须有恨,
除非禅伴始无情。
人间谁有,
聚散自然惆怅生。
qiū
秋
rù
入
jiāng
江
tiān
天
hé
河
hàn
汉
qīng
清
,
,
tiáo
迢
tiáo
迢
zhōng
钟
lòu
漏
chū
出
gū
孤
chéng
城
。
。
jīn
金
bō
波
qiān
千
lǐ
里
bié
别
lái
来
yè
夜
,
,
yù
玉
zhù
箸
liǎng
两
háng
行
liú
流
dào
到
míng
明
。
。
ruò
若
zài
在
rén
人
jiān
间
xū
须
yǒu
有
hèn
恨
,
,
chú
除
fēi
非
chán
禅
bàn
伴
shǐ
始
wú
无
qíng
情
。
。
rén
人
jiān
间
shuí
谁
yǒu
有
,
,
jù
聚
sàn
散
zì
自
rán
然
chóu
惆
chàng
怅
shēng
生
。
。
查看更多 ∨




