桃杏匆匆都过却。海棠帘外,又破胭脂萼。整日风欺和雨掠。
无情最是天公虐。
况复绿窗人作恶。客去天涯,何处堪栖托。野店残灯村酿薄。
征衫湿透难温著。
táo
桃
xìng
杏
cōng
匆
cōng
匆
dū
都
guò
过
què
却
。
。
hǎi
海
táng
棠
lián
帘
wài
外
,
,
yòu
又
pò
破
yān
胭
zhī
脂
è
萼
。
。
zhěng
整
rì
日
fēng
风
qī
欺
hé
和
yǔ
雨
lüè
掠
。
。
wú
无
qíng
情
zuì
最
shì
是
tiān
天
gōng
公
nüè
虐
。
。
kuàng
况
fù
复
lǜ
绿
chuāng
窗
rén
人
zuò
作
è
恶
。
。
kè
客
qù
去
tiān
天
yá
涯
,
,
hé
何
chǔ
处
kān
堪
qī
栖
tuō
托
。
。
yě
野
diàn
店
cán
残
dēng
灯
cūn
村
niàng
酿
báo
薄
。
。
zhēng
征
shān
衫
shī
湿
tòu
透
nán
难
wēn
温
zhù
著
。
。
查看更多 ∨


