韶光堪一笑,弹指忽成翁。老退閒都有,幽居感不同。
格因孤拔瘦,韵到自然工。诗外无多虑,任翻青白瞳。
sháo
韶
guāng
光
kān
堪
yī
一
xiào
笑
,
,
dàn
弹
zhǐ
指
hū
忽
chéng
成
wēng
翁
。
。
lǎo
老
tuì
退
xián
閒
dū
都
yǒu
有
,
,
yōu
幽
jū
居
gǎn
感
bù
不
tóng
同
。
。
gé
格
yīn
因
gū
孤
bá
拔
shòu
瘦
,
,
yùn
韵
dào
到
zì
自
rán
然
gōng
工
。
。
shī
诗
wài
外
wú
无
duō
多
lǜ
虑
,
,
rèn
任
fān
翻
qīng
青
bái
白
tóng
瞳
。
。
查看更多 ∨





