一庭芳草易黄昏。欢事满纹窗。从来惯道银河远,甚而今、未抵红墙。
难耐春浓酒困,空消粉腻鬟香。
最牵情处是斜阳。人比燕成双。桃花如会相思意,认开时、偏近罗裳。
且拚今宵肠断,明朝定见新装。
yī
一
tíng
庭
fāng
芳
cǎo
草
yì
易
huáng
黄
hūn
昏
。
。
huān
欢
shì
事
mǎn
满
wén
纹
chuāng
窗
。
。
cóng
从
lái
来
guàn
惯
dào
道
yín
银
hé
河
yuǎn
远
,
,
shèn
甚
ér
而
jīn
今
、
、
wèi
未
dǐ
抵
hóng
红
qiáng
墙
。
。
nán
难
nài
耐
chūn
春
nóng
浓
jiǔ
酒
kùn
困
,
,
kōng
空
xiāo
消
fěn
粉
nì
腻
huán
鬟
xiāng
香
。
。
zuì
最
qiān
牵
qíng
情
chǔ
处
shì
是
xié
斜
yáng
阳
。
。
rén
人
bǐ
比
yàn
燕
chéng
成
shuāng
双
。
。
táo
桃
huā
花
rú
如
huì
会
xiāng
相
sī
思
yì
意
,
,
rèn
认
kāi
开
shí
时
、
、
piān
偏
jìn
近
luó
罗
cháng
裳
。
。
qiě
且
pàn
拚
jīn
今
xiāo
宵
cháng
肠
duàn
断
,
,
míng
明
cháo
朝
dìng
定
jiàn
见
xīn
新
zhuāng
装
。
。
查看更多 ∨





