一春寂寂春人恼。燕子来迟春已老。环庭芳草碧无痕,糁地落花红莫扫。
别离况味都尝饱。怎奈又编离别稿。春蚕亦■有穷时,独怪青丝抽牙了。
yī
一
chūn
春
jì
寂
jì
寂
chūn
春
rén
人
nǎo
恼
。
。
yàn
燕
zi
子
lái
来
chí
迟
chūn
春
yǐ
已
lǎo
老
。
。
huán
环
tíng
庭
fāng
芳
cǎo
草
bì
碧
wú
无
hén
痕
,
,
sǎn
糁
dì
地
là
落
huā
花
hóng
红
mò
莫
sǎo
扫
。
。
bié
别
lí
离
kuàng
况
wèi
味
dū
都
cháng
尝
bǎo
饱
。
。
zěn
怎
nài
奈
yòu
又
biān
编
lí
离
bié
别
gǎo
稿
。
。
chūn
春
cán
蚕
yì
亦
■
■
yǒu
有
qióng
穷
shí
时
,
,
dú
独
guài
怪
qīng
青
sī
丝
chōu
抽
yá
牙
liǎo
了
。
。
查看更多 ∨



