洗尽红妆见玉颜,一年相别此时看。
房陵粉水休争白,姑射冰肌巧耐寒。
自爱一枝横竹外,未须千树绕江干。
东风也是相欺得,已作和羹一点酸。
xǐ
洗
jìn
尽
hóng
红
zhuāng
妆
jiàn
见
yù
玉
yán
颜
,
,
yī
一
nián
年
xiāng
相
bié
别
cǐ
此
shí
时
kàn
看
。
。
fáng
房
líng
陵
fěn
粉
shuǐ
水
xiū
休
zhēng
争
bái
白
,
,
gū
姑
shè
射
bīng
冰
jī
肌
qiǎo
巧
nài
耐
hán
寒
。
。
zì
自
ài
爱
yī
一
zhī
枝
héng
横
zhú
竹
wài
外
,
,
wèi
未
xū
须
qiān
千
shù
树
rào
绕
jiāng
江
gān
干
。
。
dōng
东
fēng
风
yě
也
shì
是
xiāng
相
qī
欺
dé
得
,
,
yǐ
已
zuò
作
hé
和
gēng
羹
yī
一
diǎn
点
suān
酸
。
。
查看更多 ∨



