老向秋风几,长惊白发根。何身无礼乐,此匕亦乾坤。
红杏谁家洞,山藤破屋门。题诗从谢老,倒尽菊花樽。
lǎo
老
xiàng
向
qiū
秋
fēng
风
jī
几
,
,
cháng
长
jīng
惊
bái
白
fā
发
gēn
根
。
。
hé
何
shēn
身
wú
无
lǐ
礼
yuè
乐
,
,
cǐ
此
bǐ
匕
yì
亦
qián
乾
kūn
坤
。
。
hóng
红
xìng
杏
shuí
谁
jiā
家
dòng
洞
,
,
shān
山
téng
藤
pò
破
wū
屋
mén
门
。
。
tí
题
shī
诗
cóng
从
xiè
谢
lǎo
老
,
,
dǎo
倒
jìn
尽
jú
菊
huā
花
zūn
樽
。
。
查看更多 ∨



