公车赋罢出长安,千里还家共岁寒。别去漫挥他日泪,相逢但说旧时欢。
兰舟载酒乘秋晚,湖寺寻僧到日残。天为故人开霁色,近城风雨又漫漫。
gōng
公
chē
车
fù
赋
bà
罢
chū
出
cháng
长
ān
安
,
,
qiān
千
lǐ
里
huán
还
jiā
家
gòng
共
suì
岁
hán
寒
。
。
bié
别
qù
去
màn
漫
huī
挥
tā
他
rì
日
lèi
泪
,
,
xiāng
相
féng
逢
dàn
但
shuō
说
jiù
旧
shí
时
huān
欢
。
。
lán
兰
zhōu
舟
zǎi
载
jiǔ
酒
chéng
乘
qiū
秋
wǎn
晚
,
,
hú
湖
sì
寺
xún
寻
sēng
僧
dào
到
rì
日
cán
残
。
。
tiān
天
wéi
为
gù
故
rén
人
kāi
开
jì
霁
sè
色
,
,
jìn
近
chéng
城
fēng
风
yǔ
雨
yòu
又
màn
漫
màn
漫
。
。
查看更多 ∨



